Thoắt cái thời gian trôi qua cái vèo…
Hà Nội, ngày hôm nay vừa mưa và lại lạnh nữa. Những cơn mưa cứ gợi ra những nỗi nhớ. Và chị thấy nhớ FMC vô cùng.
Mấy hôm rồi, chị xem clip “Vua marketing – Cảm xúc của một cuộc hành trình”, lòng chị xốn xang, khó tả lắm. Chị thấy tự hào, thấy hạnh phúc và thấy yêu CLB mình nhiều hơn.
Bao nhiêu khó khăn chúng ta đã cùng nhau vượt qua và cuối cùng những cảm xúc thăng hoa đã đến vào phút giây chúng ta đã tìm ra vua marketing, đó cũng là lúc Câu lạc bộ mình đã dành thêm được một chiến thắng nữa, chiến thắng trong sự trưởng thành, trong việc qua chính bản thân mình.
Đã có những lúc khó khăn tưởng chừng không vượt qua nổi – với chị đó là những tháng ngày không thể nào quên. Thậm chí, đã có lúc chị cảm thấy “ghét” anh Dự vì đã tuyển chị vào CLB, nhưng mọi thứ sẽ thay đổi khi “tình yêu” đến. Thứ tình yêu này khiến chị có thể vượt qua những điều khó khăn ấy. Và tình yêu đó mang tên FMC. Tình yêu đó là tình bạn của chị với Thúy, Cường, Hiệp, Diên, Duyên, Thanh, Tiến, Ngọc, Tươi, Cử…Đó là sự đồng hành và yêu thương hết mực mà các bạn K49, 50 dành cho chị, các em thực sự là những người bạn nhỏ đáng yêu luôn xuất hiện kịp thời khi chị cảm thấy mệt mỏi nhất, chị muốn gửi tới các em một lời xin lỗi, xin lỗi vì đã có những lúc chị nổi nóng với các bạn nhưng “Yêu thì mới cho roi cho vọt” đúng không? Và trong chương trình của chúng ta còn có sự ủng hộ của các anh chị khóa trên: Anh Dự, anh Khánh, chị Tuyết, chị Lâm… “Cảm ơn các anh chị - Cựu thành viên của FMC, đã giúp chúng em nhân thêm niềm tự hào về nơi mà cũng đã từng khiến anh chị tự hào”.
Quả thực là đoàn kết sẽ tạo nên sức mạnh, và sức mạnh sẽ tạo nên thành công. Hành trình vua marketing của FMC là minh chứng cho điều đó.
Bằng giờ tháng trước, chị chỉ ước thời gian trôi nhanh để xong chương trình để chị có thể có những phút giây “an nhàn” thế nhưng giờ khi đã xong rồi, chị lại thấy hụt hẫng. Chị thấy nhớ mọi người, nhớ FMC lắm.
Câu hát “Nếu có ước muốn cho cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” không phải ngẫu nhiên mà nó lại được viết ra, nó cũng có lí do của nó. Và đến giờ phút này, chị không khẳng định chị có thể hiểu hết toàn bộ lý do cũng như ý nghĩa của toàn bộ câu hát ấy nhưng có lẽ với những gì đã trải qua với bản thân, chị có thể hiểu được 1 phần rồi.
Hì hì, có một người bạn đã nói với chị rằng “Hãy sống tốt và trân trọng những gì ở hiện tại đừng có nghĩ sau này thế nào…”, và chị cũng đang tập sống như vậy.
Và ở hiện tại chỉ muốn nói với mọi người rằng: “Cảm ơn mọi người nhé! Cảm ơn vì chúng mình đã đoàn kết, cảm ơn vì chúng ta đã yêu thương nhau. Cảm ơn vì chúng ta đã có một tinh thần FMC – như thế!”
Chị, Ly
Saturday, 12 October 2013
Và FMC vẫn có một tinh thần - Như thế!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)






0 nhận xét:
Post a Comment